Hãy hát đi, Ve con!
Mỗi
năm đến hè, dân cư loài Ve vẫn hay thường tổ chức cuộc thi giọng ca
hay. Ai thắng cuộc sẽ được trao giải "Micrô vàng mùa hè", đây cũng là
giải thưởng danh giá nhất, chứng tỏ đẳng cấp chuyên nghiệp của cá nhân
thí sinh tham dự nói riêng và cộng đồng dân cư nơi chú Ve ấy sống nói
chung.
Do đó, khi thời tiết rục rịch sang mùa cũng là lúc các chú Ve sầu nô
nức tập dợt để đến ngày thi tranh tài cùng nhau. Nhưng năm nay cơ cấu
giải thưởng có khác chút, thể thức thi cũng khác luôn. Năm nay, từng
khu phố Ve thi với nhau chứ không phải tự cá nhân ai muốn thi thì thi.
Giải thưởng này nhằm tôn vinh hợp âm mùa hè đặc trưng của cộng đồng Ve.
Cuộc thi được diễn ra với qui mô thật to lớn và nhộn nhịp hẳn, đi đâu
cũng nghe xôn xao bàn tán về cuộc thi. Năm nay ban giám khảo đã cho
từng khu phố Ve bốc thăm để thi đấu. Ve cây nhãn sẽ thi với Ve cây
bàng, Ve cây phượng thi với Ve cây bã đậu, Ve cây me sẽ thi cùng với Ve
cây chùm ruột…
Cuộc thi diễn ra sôi nổi suốt mấy ngày liền, ngày nào mọi người cũng
nghe ra rả những âm thanh náo động cả một khoảng trời. Hôm thì nghe ầm
ào phát ra từ cây phượng, hôm lại lao xao phía cây chùm ruột… Những dàn
hợp âm ấy vang lên lanh lảnh, inh ói, nhặng xị cả một khoảng không mùa
hè.
Nhưng mùa hè thì hay có mưa. Mà hổng mưa sao gọi là hè được. Thế là, xảy ra một chuyện thật đáng tiếc cho khu phố Ve cây bàng.
Khu phố Ve cây bàng có anh Ve lửa. Gọi anh là Ve lửa vì trên lưng anh
có vệt sọc màu lửa. Bữa trước đội Ve cây bàng của anh đã xuất sắc qua
được vòng bán kết, và đang chờ ngày thi trận chung kết quyết định. Từ
bữa đó, chiều nào anh cũng ra sức luyện tập để chuẩn bị cho buổi biểu
diễn cuối cùng. Anh siêng năng, cần mẫn tập luyện, quyết chí phải cùng
với khu phố mình đoạt lấy giải nhất. Cả những chiều mưa anh cũng chẳng
bỏ tập bao giờ. Cố sức quá, thế là anh ốm. Ban đầu anh nghĩ anh chỉ ốm
thường thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Nhưng qua hôm sau thì anh
không thể nhấc nổi cánh của mình lên, dù cố gắng cách mấy anh cũng
chẳng hát nổi một câu nào cả. Tự dưng anh thấy buồn quá chừng, thấy sao
mà chán hết mọi sự. Không chán sao được, cố gắng quá, hy vọng quá mà tự
nhiên cái bệnh hà. Anh Ve lửa buồn hiu buồn hắt. Làm kiếp Ve sầu mà bảo
anh không thể biểu diễn thì chi bằng làm… con gì khác đi chứ làm Ve làm
gì.
Cư dân Ve cây bàng biết tin anh bị ốm, mọi người kéo đến hỏi thăm anh,
khuyên anh dưỡng sức cho mau khỏe. Nhưng mà coi bộ anh Ve lửa hổng khỏe
kịp rồi. Giờ, cứ nhấc cánh lên là anh ho sù sụ à.
Ngày thi đấu gần kề rồi, bệnh anh Ve lửa có giảm thì cũng giảm xíu xiu
à, khỏe lên chút, nhưng mà nói chuyện thì vẫn còn thều thào thều thào
chớ nói gì là hát hò. Chẳng ai bảo ai, Ve cây bàng bèn phải tìm một anh
Ve khác thay thế anh Ve lửa thôi. Mà khổ nỗi, cũng chẳng còn ai có thể
thay thế cả. Đây là cuộc thi tập thể, các chú Ve đều thi hết rồi, đội
hình biểu diễn không thể vắng mặt anh Ve lửa được. Các chú Ve khu phố
cây bàng bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ lại bỏ cuộc, đã qua được vòng bán
kết rồi mà. Chút xíu nữa thôi, là có cơ hội giành cái micrô vàng mùa hè
rồi. Tội tình gì mà phải bỏ cuộc! Mọi người bối rối quá đi, lo lắng quá
đi. Cả ngày cả đêm cứ cãi nhau inh ỏi xem phải tính thế nào đây.
Gần nhà anh Ve lửa có chú Ve con. Ve con bé xí xi (thì Ve… con mà).
Bình thường chú không quan tâm đến hội hè, đình đám lắm vì chú nghĩ
cuộc thi ấy là của người lớn, chú không thèm quan tâm làm gì (quan tâm
cũng đâu được đi thi đâu). Ngày nào chú cũng rong chơi cùng bạn Dế cơm
và bạn Bươm bướm xinh xinh thôi. Bữa nọ, đang nhức đầu vì cứ mãi suy
nghĩ đến cuộc thi, anh Ve lửa thấy bức bối quá, nằm trên giường bệnh mà
cứ nghĩ ngợi kiểu này hoài chắc… xụi luôn quá, anh muốn thử đi dạo
quanh vườn nhà cho thoải mái chút, vận động chút cho khỏe. Anh đứng tựa
cửa hàng rào nhìn mặt trời buổi chiều lặng dần. Ve lửa cố tạo ra một
hợp âm hòa cùng thiên nhiên, nhưng không gian im lặng và anh biết mình
còn phải dưỡng bệnh dài dài. Anh ngồi nghĩ mông lung, anh thấy chú Ve
con đang lào xào đùa giỡn với dế cơm và bươm bướm. Anh nghe tiếng Dế
cơm rủ một đứa bạn nào đấy, khi đứa bạn Dế xuất hiện, nó lại réc lên
inh ỏi khiến cho chú Ve con giật cả mình . Chú Ve con liền vang lên
những tiếng èo èo vui tai lắm. Anh Ve lửa cười thầm, rõ là con nít,
cũng chỉ là mới vỡ giọng thôi. Anh lắc đầu và cười, rồi anh khẽ nói:
- Ve con này, con không thể gáy như bạn dế được đâu.
Ve con nhìn anh và nói:
- Con đâu cần phải gáy như bạn dế đâu, con đang cho bạn ấy biết, con cũng có khả năng như bạn ấy chớ bộ!
Ve lửa khuyên răn:
- Con cần tập luyện, chứ con cứ phát ra những tiếng è è ấy nghe mắc cười lắm .
Ve lửa nói xong, nghĩ chắc tụi nhỏ sẽ im lặng chấp nhận lời nhận xét của mình. Nhưng cậu Dế cơm nói:
- Tiếng è è đâu có sao đâu nè, bọn cháu thích là được rồi. Chú không thấy là âm thanh này nghe hay hay lắm sao!
Bây giò Ve lửa bắt đầu chú ý hơn đến tiếng è è của Ve con. Tự nhiên Ve
lửa như phát hiện ra điều gì đó, chạy một mạch sang nhà trưởng nhóm
biểu diễn, chẳng mấy chốc cả đòan biểu diễn đến tập trung trứơc sân nhà
Ve con. Họ yêu câu Ve con hát lại cho họ nghe, sau đó là những tiếng
phê bình, nhận xét . Đêm ấy cả khu vực cây Bàng tự nhiên xôn xao khó
hiểu lắm.
Trưa hôm sau, trận chung kết bắt đầu trong sự nô nức háo hức của cộng
đồng họ Ve. Không khí buổi trưa ấy căng thẳng và gây cấn biết chừng
nào. Hôm nay Ve cây bàng thi đấu bằng sự cổ vũ nhiệt tình của cư dân
Ve, chắc vị họ biết trước một đội đương kim vô định như Ve cây phượng,
trận đấu này đáng giá biết bao nhiêu. Sau khi đội hình được dàn ra, các
nhạc công hai đội bắt đầu tranh nhau từng giai điệu, từng âm thanh,
từng tiết tấu. Bên nào cũng cố sức chơi hết khả năng của mình, Ve cây
phượng vẫn giữ phong thái ung dung, tự tin của một nhà vô địch. Riêng
đội Ve cây bàng, hợp âm của họ ban đầu hùng hồn, lúc sau lại như trầm
lắng xuống, rồi vang lên những tràng è è pha lẫn những tiếng phụ họa
của các nhạc công, làm sân khấu như vỡ ra. Bản nhạc hôm nay có gì đó kỳ
lạ mà thu hút quá. Chú Ve con xuất hiện giữa các anh Ve, ban đầu hơi
khớp (toàn là người lớn không mà) nhưng rồi chú tự tin lên, và rồi chú
hát è è bằng tất say mê. Khán giả bắt đầu hét lên: "Hát đi nào Ve con,
hát nào!".
Buổi biểu diễn ấy được kết thúc bằng một tràng cổ vũ cũng… è è từ khán
giả. Đương nhiên rằng, giải thưởng năm nay thuôc về Ve cây bàng với dàn
hợp âm cực kì độc đáo ấy. Chú Ve con hôm ấy cũng thấy tự hào lắm lắm,
ai dè đâu mình lại được giải.
Về phần anh Ve lửa, anh nói với mọi người rằng, tiếng è è đấy có nghĩa
lắm. Hợp âm Ve vang lên bao nhiêu thì tiếng è è vang đệm theo, nhắc nhở
một mùa hè hè hè đã về rồi đấy. Micrô vàng năm này là hợp âm từ chú Ve
con với những tiếng è è è, gọi hè đang về, gần gũi và rộn rã tiếng Ve.
Chẳng có lý do gì lại không trao giải cho một chú Ve con biết gọi hè hè hè cả!
PS : Ban co suy nghi gi k ?